MỐI QUAN HỆ GIỮA SÁNG TẠO VÀ SỰ ĐẮC THỤ NGỮ PHÁP TRONG HỌC TIẾNG ANH CỦA HỌC SINH TRUNG HỌC CƠ SỞ Ở VIỆT NAM

Các tác giả

  • Phạm Trung Kiên Trung tâm Anh ngữ SOLO, Hà Đông, Hà Nội, Việt Nam

Từ khóa:

, ,

Tóm tắt

Sáng tạo là một khái niệm gần đây đang thu hút các nhà khoa học trong ngôn ngữ học ứng dụng (Dörnyei & Ryan, 2015). Sáng tạo được chứng minh có tương quan với các biến trong học ngôn ngữ như sáng tạo và sử dụng ngôn ngữ phối hợp (McDonough et al., 2015), chiến lược giao tiếp (Pipes, 2019), kĩ năng nói (Suzuki et al., 2022). Tuy nhiên, rất ít nghiên cứu điều tra về mối quan hệ giữa sáng tạo và các biến ngôn ngữ như từ vựng hay ngữ pháp. Để lấp đầy khoảng trống này, nghiên cứu này tìm hiểu về mối tương quan giữa sáng tạo và sự đắc thụ ngữ pháp. 89 học sinh trung học cơ sở được mời tham gia nghiên cứu bằng cách hoàn thành hai nhiệm vụ: một bài nhiệm vụ về các cách sử dụng thay thế nhằm đo lường sự sáng tạo và một bài đánh giá ngữ pháp để đo lường sự đắc thụ ngữ pháp. Nghiên cứu sử dụng tương quan Pearson để phân tích số liệu. Kết quả chỉ ra rằng không có mối liên hệ giữa sáng tạo và việc học ngữ pháp của học sinh. Cũng không có bất kì mối quan hệ nào giữa các khía cạnh phụ của sáng tạo và sự đắc thụ ngữ pháp. Bài báo tranh luận rằng học sinh dù không có khả năng sáng tạo tự nhiên vẫn hoàn toàn có thể học ngữ pháp hiệu quả, điều này được cho là có lợi dưới góc nhìn giáo dục. Kết quả cũng chỉ ra rằng sáng tạo dường như không xuất hiện ở các nhiệm vụ đơn lẻ được thực hiện một mình, gợi ý rằng việc sử dụng phương pháp giảng dạy theo nhiệm vụ nên được khuyến khích hơn trong các lớp học ngoại ngữ để thúc đẩy sự sáng tạo và khả năng ngôn ngữ của học sinh. Một vài gợi ý trong giảng dạy cũng được đưa ra ở bài báo này.

Lượt tải

Chưa có dữ liệu tải xuống.

Đã Xuất bản

2023-12-30

Số

Chuyên mục

NGHIÊN CỨU